Nén hương tháng Bảy

Đến hẹn lại về, những ngày cuối tháng 7, từ nông thôn đến phố thị, từ nghĩa trang liệt sĩ cấp xã đến Nghĩa trang quốc gia Trường Sơn, Đường 9, hàng vạn bước chân lặng lẽ đổ về. Không còi xe, không kèn trống, chỉ có hương trầm và những đôi mắt rưng rưng, cúi đầu trước hàng bia đá đã phai màu thời gian.

497293266_24218319347765251_7278375278639992703_n.jpg
Ngày 27/7, thân nhân các liệt sĩ ra Nghĩa trang liệt sĩ để tưởng nhớ người đã khuất - Ảnh: HK

Từ bao năm nay, với nhiều gia đình liệt sĩ, ngày 27/7 đã trở thành một ngày giỗ tập thể, một cuộc hội ngộ của con cháu bốn phương trở về quê nhà, để cùng nhau thăm phần mộ ông, cha, anh mình. Có những liệt sĩ không rõ ngày hy sinh, người thân lấy ngày nhập ngũ, hoặc lấy chính ngày 27/7 làm ngày giỗ - như một cách gìn giữ ký ức, không để người ngã xuống bị lãng quên.

Gia đình tôi, cũng như hàng triệu gia đình khác trên cả nước, đã có một thói quen – đúng hơn là một “lệ” – không hề được ai đặt ra nhưng cứ thế gìn giữ, truyền nối. Cứ đến ngày này, bất kể ai ở đâu, con cháu đều cố thu xếp về quê, về nhà. Không ai bảo ai, mà như một mệnh lệnh thiêng liêng trong máu thịt: phải về. Về để cùng ra nghĩa trang liệt sĩ xã. Về để thắp một nén hương trước phần mộ của cụ, của ông, của anh em mình – những người đã nằm lại vì Tổ quốc máu thịt.

Những ngày này, nghĩa trang liệt sĩ không tĩnh lặng, lạnh lẽo. Trái lại, ấm áp đến kỳ lạ. Người về đông. Những người mẹ, người vợ, người con, người cháu... tay xách nách mang, với những bó nhang, hoa quả, khăn lau... Người gặp người, cúi đầu chào nhau, hỏi chuyện, kể cho nhau nghe về cha, về chồng, về anh, về con – người đã hy sinh vì đất nước. Có những câu chuyện đã kể trăm lần vẫn xúc động như lần đầu. Có những người dù đã tóc bạc, mỗi năm về vẫn không cầm được nước mắt.

Và đâu đó có cả những tiếng khóc. Khóc nhỏ thôi, khe khẽ, như sợ làm xáo động những người đã yên nghỉ. Nhưng từng tiếng nấc ấy như xuyên qua năm tháng. Đó là tiếng khóc của thương nhớ, của biết ơn, của những điều chưa kịp nói. Chiến tranh đã lùi xa gần 50 năm, nhưng ký ức về nó, về những người đã ra đi, vẫn còn nguyên vẹn trong lòng những người ở lại.

497391063_24218319354431917_6856784859751475672_n.jpg
Ngày 27/7 không chỉ là một ngày tưởng niệm quốc gia, mà còn là một khoảnh khắc gia đình – nơi người sống tìm về ký ức - Ảnh: HK

Không chỉ thân nhân, không chỉ người dân. Những ngày này, nghĩa trang các địa phương trên cả nước rợp màu áo xanh áo trắng – của đoàn viên, thanh niên, học sinh, y bác sĩ... Những bàn tay còn thơm mùi phấn viết cẩn thận nhặt từng cọng cỏ, lau từng tấm bia. Có lãnh đạo đến đây lặng lẽ, đặt vòng hoa, cúi đầu. Có các em nhỏ được bố mẹ dắt đến để học cách biết ơn.

Có người từng nói rằng: những người lính chỉ thực sự ra đi nếu không còn ai nhớ họ. Nhưng ở Việt Nam, ngay cả những mộ vô danh cũng không thiếu nhang khói. Người ta vẫn nhủ nhau: “Mộ không tên cũng là con người ta, hy sinh cho đất nước cả đấy”.

Không ở đâu, truyền thống “uống nước nhớ nguồn” lại trở thành một “nếp” đời sống như ở Việt Nam. Một truyền thống không cần giảng giải, không cần khẩu hiệu. Nó hiện hữu trong hành động giản dị nhất: một nén nhang, một bát cơm trắng, một bông hoa dại đặt bên mộ chí.

Chính từ những điều rất nhỏ ấy, người ta thấy được sự gắn kết bền chặt của một dân tộc từng đi qua chiến tranh, mất mát. Không chỉ là tri ân, mà còn là sợi dây vô hình nối hiện tại với quá khứ, nối người sống với người đã khuất. Nhờ có truyền thống ấy mà chúng ta có thể đi tiếp, ngẩng cao đầu, giữ gìn và dựng xây một đất nước đã được đổi bằng máu xương.

496948326_24218319331098586_8116256296109176557_n.jpg
Có nhà nghiên cứu từng nói: “Một dân tộc biết cúi đầu trước những người đã khuất là một dân tộc có chiều sâu” - Ảnh: HK

Việt Nam chưa có nhiều điều kiện để trả ơn đủ đầy cho tất cả những người đã hy sinh, đã bỏ lại một phần thân thể hay cả cuộc đời cho đất nước. Nhưng những điều có thể làm, như một mái nhà không dột, một tờ xác nhận Bảo hiểm Y tế kịp lúc, một người đến thăm đúng dịp, thì Nhà nước và xã hội vẫn đang cố gắng từng chút.

Không phải ngẫu nhiên mà đến nay, 100% hộ gia đình người có công với cách mạng đã được xóa nhà tạm. Những ngôi nhà tình nghĩa vẫn đang tiếp tục mọc lên. Song, điều quan trọng hơn là sự chăm lo ấy không chỉ đến từ Nhà nước mà còn từ nhân dân – những người thầm lặng nhưng kiên trì giữ cho ngọn lửa tri ân không bao giờ tắt.

Tháng Bảy về. Tôi lại cùng gia đình ra nghĩa trang liệt sĩ. Lại thắp một nén nhang, kể vài câu chuyện cũ, lặng đi trước những cái tên đã ngả màu thời gian. Có thể là tôi nói với người đã khuất. Nhưng cũng có thể, là để nhắc chính mình: đất nước này, hòa bình này, được đánh đổi bằng máu xương. Và tình yêu thương, sự thủy chung với quá khứ – chính là điều giữ cho chúng ta luôn là chúng ta.

Xem thêm

Từ mùa Thu 1945 đến khát vọng Việt Nam 2045

Từ mùa Thu 1945 đến khát vọng Việt Nam 2045

(NB&CL) Tám mươi mốt năm sau mùa Thu 1945, lịch sử đã đi qua biết bao biến động, nhưng có những giá trị càng qua thời gian càng trở nên bền vững. Đó là khát vọng độc lập, ý chí tự quyết vận mệnh dân tộc, tinh thần tự lực tự cường và niềm tin rằng một đất nước, dù từng ở trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, vẫn có thể tự mình đứng dậy, lựa chọn con đường đi tới và làm nên tương lai.

Từ Nhà nước của Nhân dân đến nền quản trị quốc gia hiện đại

Từ Nhà nước của Nhân dân đến nền quản trị quốc gia hiện đại

(NB&CL) Ngày 2/9/1945, giữa Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố trước quốc dân đồng bào và thế giới sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đó không chỉ là một văn kiện khai sinh một quốc gia độc lập sau nhiều thập niên mất nước, mà còn mở ra một nền tảng chính trị - pháp lý mới cho Nhà nước Việt Nam hiện đại, nơi quyền lực không còn thuộc về một thiểu số cai trị, mà thuộc về Nhân dân; Nhà nước được lập nên để gánh vác việc chung, bảo đảm quyền sống, quyền tự do và hạnh phúc của con người.

Nghị quyết số 18-NQ/TW: Xây dựng xã hội kỷ cương từ ý thức tự thân

Nghị quyết số 18-NQ/TW: Xây dựng xã hội kỷ cương từ ý thức tự thân

(NB&CL) Kỷ cương của một xã hội không thể chỉ được giữ bằng quy định và giám sát. Khi con người biết tự điều chỉnh hành vi, tôn trọng pháp luật và nghĩ đến trách nhiệm với cộng đồng, kỷ cương mới trở thành một phần của đời sống. Từ yêu cầu xây dựng “trật tự tự thân” trong Nghị quyết số 18-NQ/TW, có thể nhìn thấy một mục tiêu sâu xa hơn: Xây dựng một xã hội mà những điều đúng không cần lúc nào cũng phải có người nhắc mới được thực hiện.

40 năm thu hút FDI: Đã đến lúc định vị giai đoạn mới!

40 năm thu hút FDI: Đã đến lúc định vị giai đoạn mới!

(NB&CL) Sau 40 năm mở cửa, khu vực kinh tế có vốn đầu tư nước ngoài đã trở thành một bộ phận quan trọng của nền kinh tế Việt Nam, góp phần thúc đẩy tăng trưởng, xuất khẩu, việc làm và hội nhập quốc tế. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, khi đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, mục tiêu cũng thay đổi. Điều chúng ta hướng tới không còn là thu hút nhiều vốn hơn, mà là thu hút những dòng vốn có khả năng nâng cao năng lực cạnh tranh của nền kinh tế, thúc đẩy đổi mới sáng tạo, phát triển doanh nghiệp Việt Nam và góp phần xây dựng một nền kinh tế độc lập, tự chủ gắn với hội nhập sâu rộng. 

Nghị quyết 23: Mở rộng không gian cống hiến, nối dài sức mạnh Việt Nam

Nghị quyết 23: Mở rộng không gian cống hiến, nối dài sức mạnh Việt Nam

(NB&CL) Một quốc gia mạnh không chỉ bởi những nguồn lực trong lãnh thổ, mà còn bởi khả năng kết nối và phát huy những tiềm lực đang hiện diện bên ngoài. Trong thế giới mà tri thức, công nghệ, vốn và nhân lực chất lượng cao vận động xuyên biên giới, đường biên địa lý không thể đồng nghĩa với giới hạn của sức mạnh quốc gia.

Loạt giải pháp hỗ trợ doanh nghiệp bứt tốc, kiên định mục tiêu tăng trưởng 2 con số

Loạt giải pháp hỗ trợ doanh nghiệp bứt tốc, kiên định mục tiêu tăng trưởng 2 con số

(NB&CL) Chặng đường nửa cuối năm được dự báo vẫn đầy thách thức. Do vậy, để đạt được mục tiêu tăng trưởng cả năm, nền kinh tế phải tháo gỡ được hàng loạt nút thắt nội tại: từ kiểm soát lạm phát, khơi thông điểm nghẽn giải ngân đầu tư công, đến việc duy trì mặt bằng lãi suất hợp lý và phục hồi kênh dẫn vốn trung - dài hạn...

Nghị quyết 20 và cuộc chuyển đổi lớn trong tư duy phát triển Việt Nam

Nghị quyết 20 và cuộc chuyển đổi lớn trong tư duy phát triển Việt Nam

(NB&CL) Việt Nam có biển từ hàng nghìn năm trước. Nhưng có lẽ chưa bao giờ trong lịch sử hiện đại, biển lại được đặt vào vị trí trung tâm của tư duy phát triển như lúc này. Điều thay đổi không nằm ở chiều dài hơn ba nghìn cây số bờ biển hay diện tích vùng đặc quyền kinh tế, mà ở cách chúng ta nhìn về biển. Đó cũng là điểm nhấn lớn nhất của Nghị quyết số 20-NQ/TW: Lần đầu tiên biển không còn được đặt trong tư duy phát triển biển, mà được đặt trong tư duy phát triển quốc gia.

Vận hành thị trường carbon: Đòn bẩy tăng tốc kinh tế xanh

Vận hành thị trường carbon: Đòn bẩy tăng tốc kinh tế xanh

(NB&CL) Phát triển kinh tế xanh và kinh tế tuần hoàn là một trong những định hướng lớn được Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng (Nghị quyết XIV của Đảng) xác định nhằm tạo động lực cho mô hình tăng trưởng mới. Trong bối cảnh Việt Nam (VN) đang xây dựng và từng bước vận hành thị trường carbon, yêu cầu đặt ra không chỉ là giảm phát thải mà còn phải chuyển đổi căn bản tư duy phát triển, coi môi trường là một nguồn lực kinh tế. 

Hội nghị Trung ương 3 khóa XIV: Thiết kế năng lực thực thi cho một giai đoạn phát triển mới

Hội nghị Trung ương 3 khóa XIV: Thiết kế năng lực thực thi cho một giai đoạn phát triển mới

(NB&CL) Việt Nam không thiếu chủ trương đúng, cũng không thiếu quyết tâm chính trị. Điều quyết định thành công của một giai đoạn phát triển mới nằm ở khả năng biến những chủ trương ấy thành hành động hiệu quả, để mỗi quyết sách không chỉ dừng lại trên văn bản mà tạo ra những thay đổi có thể cảm nhận trong đời sống. Từ góc nhìn đó, Hội nghị Trung ương 3 khóa XIV không chỉ bàn về những nhiệm vụ trước mắt, mà còn cho thấy một bước chuyển đáng chú ý trong tư duy quản trị: đưa năng lực thực thi trở thành nền tảng để hiện thực hóa khát vọng phát triển mà Đại hội XIV đã xác lập.

Chiến dịch 500 ngày đêm tìm kiếm, quy tập, xác định danh tính hài cốt liệt sĩ: Không để sự hy sinh nào bị lãng quên

Chiến dịch 500 ngày đêm tìm kiếm, quy tập, xác định danh tính hài cốt liệt sĩ: Không để sự hy sinh nào bị lãng quên

(NB&CL) Có những cuộc hành trình được đo bằng số ki-lô-mét đã đi, có những công trình được ghi dấu bằng những con số đầu tư hay tốc độ tăng trưởng. Nhưng cũng có những hành trình không thể đo bằng những thước đo thông thường, bởi đích đến của nó không chỉ là một địa điểm, mà là sự trở về của ký ức, của lòng biết ơn và của lương tri. “Chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ là một hành trình như thế.

Cốt lõi trong bảo vệ bản sắc dân tộc số

Cốt lõi trong bảo vệ bản sắc dân tộc số

(NB&CL) Trong hàng nghìn năm giữ nước của dân tộc Việt Nam, văn hóa luôn là cội rễ và là “vũ khí mềm” đặc biệt để bảo vệ sự tồn tại của dân tộc trước các thế lực xâm lăng. Khi chiến tranh không còn là tiếng súng, mà là cuộc chiến về thông tin, giá trị và biểu tượng, thì văn hóa trở thành tuyến phòng thủ chiến lược. Không gian mạng – một thực thể phi vật lý nhưng có sức ảnh hưởng sâu rộng – đang trở thành mặt trận mới của cuộc đấu tranh giữ nước bằng văn hóa. Trong môi trường đó, việc bảo vệ chủ quyền văn hóa trở nên cấp thiết không kém gì bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Chủ quyền văn hóa trên không gian mạng chính là quyền làm chủ thông tin, giá trị, bản sắc và tâm hồn dân tộc trước làn sóng toàn cầu hóa mạnh mẽ.

Khi hiệu quả của chính quyền được đo bằng chất lượng phục vụ và mức độ thụ hưởng của người dân

Khi hiệu quả của chính quyền được đo bằng chất lượng phục vụ và mức độ thụ hưởng của người dân

(NB&CL) Mỗi giai đoạn phát triển của đất nước đều được đánh dấu bằng những quyết sách mang tính mở đường. Có những quyết sách làm thay đổi cách tổ chức nền kinh tế, có những quyết sách tạo nên bước ngoặt về thể chế và phương thức quản trị. Nhưng cũng có những quyết sách không khởi đầu bằng những công trình quy mô lớn hay mục tiêu tăng trưởng cao, mà bắt đầu từ một câu hỏi rất giản dị: sau tất cả những đổi thay, người dân sẽ sống tốt hơn như thế nào?

Nhà nước pháp quyền không có chỗ cho 'quyền lực ảo' phán xét

Nhà nước pháp quyền không có chỗ cho 'quyền lực ảo' phán xét

(CLO) Một đoạn video chưa đầy một phút. Một dòng trạng thái được chia sẻ hàng nghìn lần. Chỉ sau vài giờ, một con người có thể bị quy kết, bị tẩy chay và bị kết án bởi hàng vạn bình luận, ngay cả khi cơ quan có thẩm quyền còn chưa bắt đầu xác minh sự việc.

Một kỳ thi và bài học về sự trung thực

Một kỳ thi và bài học về sự trung thực

(CLO) Mỗi mùa thi tốt nghiệp trung học phổ thông đều mang theo biết bao kỳ vọng của học sinh, gia đình và toàn xã hội. Sau mười hai năm đèn sách, kỳ thi không chỉ khép lại một chặng đường học tập mà còn mở ra cánh cửa của tương lai. Đó có thể là giảng đường đại học, trường nghề hay hành trình lập nghiệp của mỗi người.

Nền tảng cho khát vọng phát triển đất nước

Nền tảng cho khát vọng phát triển đất nước

(NB&CL) Ngày 2/7/2026, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành Quyết định số 1189/QĐ-TTg về Kế hoạch triển khai đồng bộ hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam. Đây được xem là bước đi quan trọng nhằm cụ thể hóa các chủ trương lớn của Đảng về phát triển văn hóa, con người Việt Nam trong thời kỳ mới; đồng thời tạo nền tảng tinh thần vững chắc, khơi dậy khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc.

Khi tăng trưởng được đo bằng năng lực thực thi

Khi tăng trưởng được đo bằng năng lực thực thi

(NB&CL) Suốt nhiều năm, “thể chế là điểm nghẽn của điểm nghẽn” gần như đã trở thành một nhận định quen thuộc mỗi khi bàn về những lực cản đối với phát triển. Thế nhưng, tại phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 6 và Hội nghị trực tuyến với các địa phương đầu tháng 7, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã đưa ra một nhận định khác, ngắn gọn nhưng giàu sức gợi: “Hiện nay, vấn đề cốt tử, cốt lõi là triển khai thực thi. Giai đoạn này, thể chế không còn là điểm nghẽn của điểm nghẽn nữa. Thực thi nhiệm vụ, tổ chức triển khai đang là điểm nghẽn của điểm nghẽn”.

Lớn cùng nhịp bước của đất nước

Lớn cùng nhịp bước của đất nước

(CLO) Mỗi thế hệ đều có một thời điểm phải trả lời câu hỏi: mình sẽ lớn lên như thế nào trong bước chuyển của đất nước. Với tuổi trẻ hôm nay, câu hỏi ấy đến sớm hơn và cũng cụ thể hơn. Khi Việt Nam bước vào một giai đoạn phát triển mới với những cơ hội rộng mở nhưng áp lực cạnh tranh ngày càng lớn, điều được chờ đợi ở người trẻ không chỉ là khát vọng hay nhiệt huyết, mà còn là năng lực thích ứng, tinh thần học tập không ngừng và bản lĩnh để tạo ra giá trị thật. Lớn cùng nhịp bước của đất nước, vì thế, không còn là một lời cổ vũ, mà đang trở thành một yêu cầu của thời đại.

Cỡ chữ bài viết: