Giữa cơn lốc công nghệ, nghề báo phải giữ lại điều gì

(NB&CL) Chưa bao giờ báo chí nói nhiều về công nghệ như hôm nay. Hội thảo nào cũng nhắc đến trí tuệ nhân tạo, dữ liệu lớn, thuật toán, tòa soạn hội tụ, báo chí đa nền tảng, đa phương tiện. Các cơ quan báo chí chạy đua chuyển đổi số. Nhiều người tin rằng tương lai của báo chí nằm ở công nghệ.

Chưa bao giờ chúng ta nói nhiều về đổi mới công nghệ làm báo như bây giờ. Hội thảo nghiệp vụ nào cũng nhắc đến trí tuệ nhân tạo, dữ liệu lớn, thuật toán, tòa soạn hội tụ, báo chí đa nền tảng, đa phương tiện. Các cơ quan báo chí chạy đua chuyển đổi số. Nhiều người tin rằng tương lai của báo chí nằm ở công nghệ.

Lịch sử báo chí luôn gắn liền với lịch sử phát triển của công nghệ truyền thông. Từ máy in, phát thanh, truyền hình, internet cho tới trí tuệ nhân tạo hôm nay, mỗi bước tiến công nghệ đều giúp báo chí đến gần công chúng hơn, nhanh hơn và rộng hơn. Nếu trước đây một bài báo phải mất nhiều ngày mới đến được vùng sâu, vùng xa thì hôm nay một bản tin có thể xuất hiện trên điện thoại của hàng triệu người chỉ sau vài giây. Nếu trước đây tiếng nói của người dân ở một bản làng xa xôi khó vượt qua những dãy núi thì hôm nay một đoạn video, một bức ảnh, một dòng chia sẻ có thể lập tức thu hút sự quan tâm của cả xã hội. Công nghệ không phải đối thủ của báo chí. Công nghệ là cánh tay nối dài của báo chí. AI cũng vậy. Dữ liệu lớn cũng vậy. Các nền tảng số cũng vậy. Chúng giúp báo chí lắng nghe xã hội tốt hơn, hiểu công chúng sâu hơn và chuyển tải thông tin hiệu quả hơn.

Nhưng công nghệ chưa bao giờ là lý do khiến công chúng tìm đến báo chí. Công nghệ chỉ trả lời câu hỏi “đi bằng cách nào”. Báo chí phải trả lời câu hỏi quan trọng hơn: “đi đâu” “vì ai”. Một tờ báo có thể tiếp cận hàng chục triệu người trên nhiều nền tảng khác nhau, nhưng nếu nội dung xa rời những băn khoăn của người dân thì cũng không hiệu quả. Nói cách khác, nếu một ngày báo chí không nói được tiếng nói của người dân thì dù có sở hữu những công nghệ hiện đại nhất, báo chí cũng chỉ còn là một hệ thống thuần túy phân phối thông tin mà thôi.

Báo chí tồn tại vì gắn bó với nhân dân. Những tờ báo đầu tiên của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc, những tờ báo trong kháng chiến, những trang báo được in ngay giữa chiến trường Điện Biên Phủ có sức sống mãnh liệt vì nói được điều nhân dân quan tâm, phản ánh được hơi thở của thời đại và khơi dậy được khát vọng của dân tộc. Đó là điều không một thuật toán nào thay thế được.

Mấy chục năm trước, nói chuyện với sinh viên báo chí, nhà báo Đinh Thế Huynh nhắc đến một câu nói của người dân vùng cao về nạn phá rừng: “Cây gỗ trên rừng to thế mà cây nào cũng mang được về xuôi. Hạt muối bé thế mà mang lên đây thì bảo giao thông khó khăn”. Chỉ một câu nói nhưng chứa đựng nhiều thông tin hơn cả những báo cáo dài dòng. Nhà báo phải tìm và chắt lọc được những câu nói ấy. Phải nghe được những điều người dân đang nghĩ. Phải nhìn thấy những điều đang diễn ra phía sau những con số.

h1.png

Nhưng đó cũng chính là điều không dễ dàng. Nhà báo Hữu Thọ từng cảnh báo về một hiện tượng đáng lo ngại. Đó là, cơ sở cung cấp báo cáo, nhà báo lấy về cắt cúp, biên tập rồi đứng tên. Dấu ấn cá nhân không có. Góc nhìn riêng mất dần. Tính phát hiện không thấy đâu. Theo ông, tác giả những bài báo kiểu đó phải là anh cán bộ văn phòng chứ nhà báo không có công gì cả.

Một xu hướng khác là sự dấn thân theo kiểu “làm dáng”, anh em trong nghề nói vui là có hơi hướng “nghệ thuật biểu diễn”. Mấy chục năm trước, công chúng xúc động khi thấy một nữ phóng viên truyền hình đứng giữa dòng nước lũ ngập gần tới ngực để phản ánh tình hình bão lũ miền Trung. Hình ảnh ấy từng được xem là biểu tượng của tinh thần nghề nghiệp. Nhưng người tinh ý có thể đặt ra một câu hỏi khác: tại sao lại phải đứng đúng chỗ nước sâu nhất? Liệu có cách nào phản ánh trung thực tình hình mà vẫn bảo đảm an toàn hay không?

Cũng như một phóng sự về hạn hán từng ghi hình một người phụ nữ gánh nước vượt dốc rồi liên tục hỏi chị có mệt không, có xa không. Thực ra đôi khi không cần nhiều lời đến vậy. Chỉ cần đặc tả đôi vai đang trĩu xuống. Chỉ cần những giọt mồ hôi lăn trên gương mặt. Chỉ cần chiếc thùng nước sóng sánh đã vơi quá nửa. Người xem sẽ hiểu. Sự thật vốn có sức mạnh riêng, không cần “làm dáng” hay cường điệu thêm.

Báo chí là nghề kể chuyện bằng sự thật. Mà sự thật luôn mạnh hơn mọi kỹ xảo. Có những lúc công nghệ phải lùi lại để sự thật tiến lên. Nhà báo phải lùi lại để nhân chứng lên tiếng. Một người nông dân nhìn cánh đồng nứt nẻ vì hạn hán. Một người mẹ ngồi lặng trước di ảnh con mình. Một công nhân cặm cụi trong ca làm việc kéo dài. Một cụ già ôm tập hồ sơ đi gõ cửa nhiều cơ quan suốt nhiều năm. Đôi khi không cần những lời bình hùng hồn, không cần những màn thể hiện cảm xúc quá mức. Chỉ cần để họ kể. Để họ nói. Thậm chí để họ im lặng đúng lúc. Sự thật sẽ tự cất tiếng nói của mình.

phong-vien-di-chuyen-vao-vung-bi-co-lap-do-mua-lu-o-tp-thai-nguyen-hoi-thang-92024-do-anh-huong-cua-con-bao-yagi.png
Phóng viên di chuyển vào tác nghiệp trong vùng bị cô lập do mưa lũ ở TP Thái Nguyên hồi tháng 9/2024, do ảnh hưởng của cơn bão Yagi.

Tôi có 20 năm làm giảng viên ở trường báo chí. Làm thầy thì tự hào nhất là sự thành đạt của trò. Nhiều sinh viên đã vượt lên trong nghề, trong đời, trở thành những nhà báo có tên tuổi, được công chúng tin cậy. Tôi nhớ đến một nữ phóng viên trẻ đã sớm thành danh ghi dấu ấn bằng những phóng sự rất riêng. Từng khuôn hình, từng lời bình đều chắt lọc, có tiếng dân, có hơi thở đời sống, cả những hiểm nguy khi lăn lộn để phanh phui cái xấu, cái ác… Tôi không chỉ tự hào mà còn thực sự ngưỡng mộ những phóng viên như thế vì tôi hiểu, nghề báo để có một chút vinh quang không dễ. Thế nhưng, khi cô phóng viên ấy bụng bầu gần đến ngày sinh vẫn lăn lộn phục kích cả đêm nơi rừng sâu núi thẳm hiểm nguy để ghi lại cảnh bắt buôn lậu vùng biên thì tôi lại băn khoăn: Những đồng nghiệp khác ở đâu?

Thước đo nghề báo không phải bằng mức độ nguy hiểm mà bằng giá trị xã hội mà tác phẩm tạo ra. Một phóng sự hay vì tác phẩm giúp công chúng hiểu được điều gì. Một bài điều tra xuất sắc vì sự thật nào được phát hiện và vấn đề nào được thay đổi sau đó. Nghề báo rất cần sự tận tụy và dấn thân. Nhưng đây cũng là nghề của tư duy bao quát. Nghề của sự phát hiện. Nghề của những góc nhìn khiến người đọc phải suy ngẫm. Sự hy sinh chỉ có ý nghĩa khi nó là lựa chọn xứng đáng và không thể khác.

Nói đến thách thức lớn nhất của báo chí hôm nay thì còn một câu hỏi cần được nhìn thẳng. Nhiều năm qua, báo chí liên tục đối mặt với những áp lực về nguồn thu, công nghệ và cạnh tranh thông tin. Khi bàn về chính sách thuế hay cơ chế hỗ trợ báo chí, các cơ quan báo chí cũng đã lên tiếng. Nhưng từ góc độ làm chính sách, có cảm giác nhiều ý kiến na ná nhau. Ít góc nhìn riêng. Ít phân tích thật sắc sảo. Thậm chí có bài viết tạo cảm giác nói cho xong, chưa thực sự nhằm mục đích thuyết phục để thay đổi chính sách.

Có lẽ vì báo chí vốn quen nói chuyện của người khác nhưng lại chưa thật sự biết kể câu chuyện của chính mình. Và sâu xa hơn, một ngành nghề chỉ được xã hội bảo vệ khi xã hội cảm thấy ngành nghề ấy đang bảo vệ lợi ích của mình. Nếu người dân thấy báo chí đang nói thay tiếng nói của họ, đang đấu tranh cho những điều họ quan tâm thì họ sẽ tự nhiên đứng về phía báo chí. Niềm tin ấy không thể tạo ra bằng một chiến dịch truyền thông. Nó chỉ có thể được tạo ra bằng hàng nghìn, hàng vạn tác phẩm báo chí chất lượng, nóng hổi và đầy trách nhiệm mỗi ngày.

Giữa cơn lốc công nghệ hiện nay, điều báo chí cần không phải là lựa chọn giữa công nghệ và con người. Báo chí cần cả hai. Công nghệ giúp những trang báo đi xa hơn. Nhưng tiếng nói của nhân dân mới quyết định những trang báo ấy có sống được trong lòng công chúng hay không. Một nền báo chí mạnh không phải là nền báo chí sở hữu nhiều công nghệ nhất, mà là nền báo chí biết dùng công nghệ để phục vụ tốt hơn quyền được biết, được nói và được lắng nghe của nhân dân.

Tôi viết những dòng này khi báo chí đang trong quá trình thực hiện quy hoạch, sáp nhập. Có rất nhiều lo lắng, tâm tư. Không ít xáo trộn, cả làm nghề lẫn mưu sinh. Điều gì là bất biến trước những thay đổi của nghề?

Báo chí chắc chắn phải thay đổi vì nếu không thay đổi, báo chí sẽ tụt hậu. Nhưng có những giá trị không được phép thay đổi. Đó là khả năng lắng nghe và nói tiếng nói người dân. Đó là tinh thần đi tìm sự thật. Đó là dấu ấn cá nhân của người làm báo. Đó là bản lĩnh phản biện. Đó là trách nhiệm xã hội. Đó là sự tử tế với công chúng.

Công nghệ rồi sẽ tiếp tục thay đổi. AI rồi sẽ ngày càng thông minh hơn. Các nền tảng truyền thông rồi sẽ còn biến động mạnh hơn nữa. Nhưng điều khiến xã hội cần ở báo chí sẽ không thay đổi. Đó là nhu cầu được lắng nghe, được nói lên tiếng nói của mình và được nhìn thấy chính mình trong những tác phẩm báo chí. Còn giữ được điều ấy, báo chí vẫn còn giá trị với tương lai.

Xem thêm

Sắp xếp báo chí: Tinh gọn đầu mối để mở rộng không gian phát triển

Sắp xếp báo chí: Tinh gọn đầu mối để mở rộng không gian phát triển

(CLO) Tinh gọn bộ máy không có nghĩa thu hẹp không gian báo chí. Trái lại, trong bối cảnh chuyển đổi số, quá trình sắp xếp các cơ quan báo chí đang tạo cơ hội để xây dựng những tòa soạn hội tụ, phát triển hệ sinh thái nội dung đa nền tảng và gia tăng các sản phẩm báo chí phục vụ công chúng.

Từ những vùng đất tan hoang đến niềm tin được dựng lại

Từ những vùng đất tan hoang đến niềm tin được dựng lại

(NB&CL) Từ những vùng đất còn ngổn ngang dấu tích bão lũ đến những mái nhà mới sáng đèn, bộ ảnh “Chiến dịch Quang Trung - Dấu ấn Bộ đội Cụ Hồ giữa vùng thiên tai” của Báo Quân đội nhân dân ghi lại một hành trình đặc biệt. Đó không chỉ là câu chuyện về tốc độ dựng nhà sau thiên tai, mà còn là câu chuyện về tình quân dân, về hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ được khắc họa qua những việc làm cụ thể giữa lúc người dân cần điểm tựa nhất.

AI Tác nhân: Cuộc cách mạng “tự động hóa” ngành truyền thông

AI Tác nhân: Cuộc cách mạng “tự động hóa” ngành truyền thông

(NB&CL) Khi ngành truyền thông - báo chí vẫn còn chưa hết ngỡ ngàng trước khả năng xử lý ngôn ngữ tự nhiên (NLP) của chatbot hay các công cụ trợ lý AI, thì một bước ngoặt mới đã lại xảy ra trong thế giới công nghệ: Sự xuất hiện của AI Tác nhân (Agentic AI) - khái niệm chỉ các tác nhân AI (AI agents) có thể tự động làm báo!

Giải Báo chí Quốc gia trong giai đoạn phát triển mới

Giải Báo chí Quốc gia trong giai đoạn phát triển mới

(NB&CL) Giải Báo chí Quốc gia (GBCQG) lần thứ 20 năm nay được tổ chức trong lúc cả nước tập trung cao độ thực hiện các quyết sách của Đảng đưa đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, hiện thực hóa khát vọng phồn vinh, hùng cường của dân tộc thông qua cuộc cách mạng về thể chế, tinh gọn tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị, sắp xếp lại giang sơn. Báo chí của chúng ta cũng vào cuộc với khí thế đó, tinh gọn bộ máy, giảm số lượng cơ quan báo chí, nâng cao chất lượng để giữ vững và nâng cao phẩm chất của nền Báo chí Cách mạng trong giai đoạn mới.

Lễ trao Giải Báo chí Quốc gia lần thứ XX: Công nghệ thắp sáng sân khấu tôn vinh những giá trị báo chí

Lễ trao Giải Báo chí Quốc gia lần thứ XX: Công nghệ thắp sáng sân khấu tôn vinh những giá trị báo chí

(CLO) Robot tự hành, laser, mapping, trình chiếu tương tác cùng nhiều giải pháp công nghệ hiện đại sẽ xuất hiện tại Lễ trao Giải Báo chí Quốc gia lần thứ XX - năm 2025 diễn ra tối 21/6 tại Hải Phòng. Theo Tổng đạo diễn Hoàng Công Cường, mọi ý tưởng dàn dựng đều hướng tới việc tôn vinh các tác giả, tác phẩm xuất sắc và kể câu chuyện hơn một thế kỷ của báo chí cách mạng Việt Nam bằng ngôn ngữ nghệ thuật đương đại.

Hành trình nhận diện những giá trị báo chí đích thực

Hành trình nhận diện những giá trị báo chí đích thực

(NB&CL) Trước khi được xướng tên tại lễ trao giải Báo chí Quốc gia, mỗi tác phẩm phải trải qua nhiều vòng tuyển chọn nghiêm ngặt, từ cơ sở đến sơ khảo, chung khảo. Đằng sau những tác phẩm được vinh danh là quá trình sàng lọc công phu, góp phần tạo nên uy tín của giải thưởng.

Nhà báo Nhật Hoa: Nội dung giáo dục vẫn có thể 'viral', nếu chạm đúng cộng đồng khán giả

Nhà báo Nhật Hoa: Nội dung giáo dục vẫn có thể 'viral', nếu chạm đúng cộng đồng khán giả

(CLO) Tại phiên thảo luận với chủ đề “Đổi mới, sáng tạo để tiếp cận bạn đọc, phát triển kinh tế báo chí” trong khuôn khổ Diễn đàn Báo chí toàn quốc 2026, diễn ra ngày 20/6 tại Trung tâm Hội nghị - Biểu diễn thành phố Hải Phòng, nhà báo Nhật Hoa - Phó Trưởng ban Chuyên đề - Khoa giáo, Đài Truyền hình Việt Nam đã chia sẻ nhiều kinh nghiệm thực tiễn về sản xuất nội dung giáo dục đa nền tảng.

Giải Báo chí Quốc gia – Nơi nuôi dưỡng niềm tin nghề nghiệp, khơi dậy khát vọng cống hiến

Giải Báo chí Quốc gia – Nơi nuôi dưỡng niềm tin nghề nghiệp, khơi dậy khát vọng cống hiến

(NB&CL) “Có thể nói, giá trị lớn nhất mà Giải Báo chí Quốc gia tạo dựng trong suốt hai thập kỷ qua không chỉ nằm ở những giải thưởng được trao, mà còn ở việc nuôi dưỡng niềm tin nghề nghiệp, khơi dậy khát vọng cống hiến và góp phần gìn giữ những giá trị cốt lõi của Báo chí cách mạng Việt Nam. Đó chính là nền tảng để giải thưởng tiếp tục đồng hành cùng các thế hệ người làm báo trong chặng đường phía trước. Chúng tôi luôn tin vào giá trị của sự thật, tin vào tiếng nói bảo vệ sự thật, tin vào những người làm báo dấn thân trên tuyến đầu và tin vào những "trái tim thắp lửa"..." – nhà báo Nguyễn Đức Lợi chia sẻ trước thềm Lễ trao Giải Báo chí Quốc gia lần thứ XX.

Những hạt giống đỏ của báo chí cách mạng buổi đầu

Những hạt giống đỏ của báo chí cách mạng buổi đầu

(CLO) Báo chí cách mạng đã góp phần tích cực chuẩn bị về mặt lý luận chính trị, tư tưởng và tổ chức cho sự thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Sự khai mở của Thanh Niên và sự ra đời của nhiều tờ báo sau đó là minh chứng sống động cho điều đó. Búa liềm, Lao động, Công hội đỏ, Báo Đỏ… đã là những hạt giống đỏ tiêu biểu của nền báo chí cách mạng buổi đầu.

Giữ vững giá trị cốt lõi, làm mới phương thức phụng sự nhân dân

Giữ vững giá trị cốt lõi, làm mới phương thức phụng sự nhân dân

(NB&CL) Trong môi trường số, khi thông tin lan truyền với tốc độ chưa từng có, Báo chí cách mạng càng phải khẳng định vai trò cốt lõi của mình: phụng sự nhân dân, đồng hành với sự nghiệp cách mạng, kiến tạo niềm tin xã hội và dẫn dắt khát vọng phát triển quốc gia.

Báo chí - Địa chỉ của niềm tin

Báo chí - Địa chỉ của niềm tin

(NB&CL) Có một nghịch lý của thời đại số, con người chưa bao giờ được bao quanh bởi nhiều thông tin như hôm nay, nhưng cũng chưa bao giờ lại phân vân, thậm chí hoang mang trước các thông tin vừa ập đến như thế. Sau phiên trực bận rộn, có vị tổng biên tập nói rằng cả ngày “không kịp ngẩng mặt”, thử nghĩ lại, đã có biết bao nhiêu “dòng trạng thái”, video clip ngắn, cùng những thông tin nửa hư nửa thực cuồn cuộn trôi qua màn hình điện thoại.

Các cơ quan báo chí phải có chiến lược để sản xuất ra nội dung mà AI không thể tạo được

Các cơ quan báo chí phải có chiến lược để sản xuất ra nội dung mà AI không thể tạo được

(NB&CL) “Báo chí chính thống vừa phải làm chủ công nghệ để không chậm nhịp, vừa phải giữ vững chuẩn mực nghề nghiệp để không bị cuốn vào nhiễu loạn của không gian mạng - chuyển đổi số không chỉ là số hóa quy trình mà là tái cấu trúc cách báo chí xác thực, phân tích và trình bày thông tin”- đó là nhấn mạnh của nhà báo Lê Quốc Minh, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Biên tập Báo Nhân Dân, Phó Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam, trong cuộc trò chuyện cùng Báo Nhà báo và Công luận xung quanh vấn đề: “Báo chí ứng phó như thế nào trong kỷ nguyên AI?”.

Cỡ chữ bài viết: